Bạn có bao giờ tò mò, công việc dạy học của các tình nguyện viên ACE-er như thế nào?

Nếu bạn có hứng thú, thì mình rất vui lòng chia sẻ về trải nghiệm dạy học ở ACE - những trải nghiệm lần đầu rất khó gọi tên.
Lần đầu tiên đi gặp em nhỏ mình phụ trách dạy ở phường Mai Dịch, mình hồi hộp lắm. Mình liên tục hỏi anh phụ trách ở phường: “Gia cảnh em ấy thế nào ạ?” “Tính cách em ấy ra sao anh?”... Mình hỏi không phải để soi mói, mà để tránh những phút lỡ lời nói điều gì đụng chạm đến tâm lý hay hoàn cảnh gia đình em. Trước khi đi, mình đã tưởng tượng trong đầu tình huống khó xử nhất: Em ấy không thích việc học và không nghe mình nói. Nhưng khi đặt chân vào nhà, em cùng mẹ đi ra đón mình vô cùng chu đáo. Nhà của em là một căn gác bé, nơi mà giường, tủ sách, ti vi, ghế đón khách...đều được đặt chung vào một gian. Nhỏ xíu và màu sắc có vẻ lộn xộn nhưng trong nhà toát lên một không khí của Hà Nội cũ, và rất nên thơ. Chẳng biết vì trời Hà Nội lạnh hay do sự hiếu khách của hai mẹ con mà căn nhà ấm áp lắm, mặc dù đây là ngôi nhà của một người xa lạ.
Lần đầu tiên mình dạy em. Em làm mình bất ngờ vì sự chủ động tiếp nhận kiến thức. Em bày tỏ suy nghĩ về bài văn trước khi nghe giảng chi tiết, em kể với mình rằng bài của em bị mất điểm ở chỗ nào và khoe mình bài nghị luận xã hội em được gần điểm tối đa. Mình rất vui khi về nhà sau buổi hôm đó, vì em là người yêu thích kiến thức nên mình hi vọng bản thân sẽ giúp được em thật nhiều.
Lần đầu tiên em tiễn mình ra xe buýt. Em chia sẻ về ngôi trường mơ ước và tò mò hỏi mình xem ngành học em yêu thích ấy ra sao, có những môn gì...Em dắt tay mình sang đường vì mình than thở là sợ sang đường lắm, rồi đợi tới khi mình lên xe mới trở lại nhà.
Lần thứ hai mình đi dạy em, nhưng là lần đầu mình được mẹ em ra đón. Không chỉ là đứa sợ sang đường mà mình còn mù đường nữa, khiến mẹ em phải mặc chiếc áo phao dày đi bộ tìm mình giữa cái cái rét run người. Cô bảo, em đau bụng nên cô ra đón thay, mà mình thấy có lỗi với cô vô cùng.
Xen giữa những cái lần đầu đó, mình được nghe những lời tâm sự ngắn của cô và em. Những lời tưởng vô tư mà nghe ra trong đấy bộn bề cảm xúc, không chắc khiến người ta rơi lệ mà sẽ chìm vào suy nghĩ về trách nhiệm của mình đối với các em nhỏ được dạy tình nguyện. Ước mơ của em, nỗ lực của em, tương lai của em, liệu chúng ta có góp phần nhỏ bé nào vào đó hay không?
...
Này bạn ơi,
Dù bạn có quan tâm đến CLB Ngày mai tươi sáng hay không, mình vẫn mong bạn hiểu rằng:
Ở ACE, lần đầu tiên mình quý mến một người lạ đến thế, và lần đầu tiên, có người lạ lại vì mình đến thế.